‘Tôi không chọn làm một CEO cô độc’

CEO của Prudential VN, ông Phương Tiến Minh chọn sát cánh cùng hàng ngũ và kiên trì đẩy nhanh sự dịch chuyển nhưng không thỏa hiệp
với bán ẩu, bán sai.

Trở về Prudential VN giữa lúc toàn cầu và VN gặp phức tạp trước đại dịch, ông Phương Tiến Minh đương đầu hàng loạt thử thách. Khi
bảo hiểm nhân thọ được xem là một trong những ngành sôi động nhất thời Covid-19, Prudential VN đứng trước stress càng phải hành động nhanh
chóng.

Ông Phương Tiến Minh san sớt với VnExpress cơ chế điều hành doanh nghiệp qua “cơn bão” và những dự kiến hậu Covid-19.

– Từ khi trở lại, điều ông nghĩ trước tiên mỗi sáng là gì?

– Điều thường làm tôi mất ngủ mỗi đêm và nghĩ tới vào mỗi sáng là nhân loại. 2020 là năm khác lạ phức tạp với toàn cầu, riêng VN còn là
trận tiến công chống dịch Covid-19 và thiên tai liên tục ở miền Trung. Tôi trở lại làm CEO của Prudential VN (“Prudential”) đúng thời khắc
đó.

Trong thời kì đại dịch diễn ra, mỗi sáng tôi đều tự hỏi, liệu mình có quên điều gì chưa làm cho những người quanh mình không và mình tiếp
tục làm gì ngay hôm nay để viên chức, đối tác, khách hàng được an toàn. Khi dịch vừa bùng phát lần nhì ở ĐN, bên cạnh việc thực hiện đóng
cửa văn phòng trước cả khi cơ quan tính năng yêu cầu, chúng tôi đã ngay lập tức đưa ra những hướng dẫn cụ thể cùng với tăng cường truyền thông giúp
viên chức và khách hàng yên tâm rằng đơn vị luôn đồng hành cùng họ.

Chúng tôi cũng soạn thảo một bộ quy tắc xử sự cụ thể về việc cần làm ngay, việc sau ba tháng và chiến lược dài hạn về cơ chế làm việc
trong khủng hoảng, song song hướng dẫn xây dựng mô hình kinh doanh miễn nhiễm.

Bây giờ, khi Covid-19 đã tạm lắng xuống, tôi quan tâm làm sao giảm stress của họ khi phải thay đổi cách sống, cách làm việc, cũng như stress
về sự thay đổi nhưng mà chính tôi đang tạo ra. thời khắc này yêu cầu một thương hiệu lâu đời phải chuyển đổi để thích ứng và tăng trưởng. Bối cảnh đó
cũng tạo ra stress kinh khủng cho riêng tôi.

– Những stress đó đã thay đổi ông như thế nào?

– Tôi thay đổi khá nhiều, nhưng đó là cách thích ứng với hoàn cảnh mới. trở lại Prudential đúng thời khắc dịch chuyển, trong guồng vận hành
của một bộ máy 1.500 viên chức, lực lượng đại lý tới hơn 200.000 người, sẽ có những người theo kịp và những người bị lùi phía sau.

Với sức chuyển động của một hệ thống lớn như Prudential, tôi chọn cách đi chậm trễ lại một tí, thậm chí xắn tay làm cùng hàng ngũ nhiều hơn một
chút, thay vì ép hàng ngũ phải bước quá nhanh. Đơn cử như khi chuyển phương thức bán hàng từ trực tiếp qua trực tuyến, nhiều quý khách chưa biết cách sử
dụng qua Zoom. Tôi đã làm cùng họ, tổ chức các lớp tập huấn trực tuyến cho hơn 1.000 tư vấn vấn viên, đứng lớp hướng dẫn từng cụ thể, cách tương
tác, thì thầm với khách hàng và cách lắng tai tâm tư của họ.

Cái khó của người lãnh đạo trong thời khắc phức tạp là để viên chức thấy rằng họ có một lãnh đạo sẵn sàng sát cánh bên mình, chứ không phải
người chỉ quan tâm tới mục tiêu kinh doanh. Sự đồng hành là một trong những yếu tố quan yếu nhất trong cách tiếp cận công việc của tôi và tôi
đảm bảo không ai bị bỏ lại phía sau.

– đương đầu với stress lớn như vậy, ông có cảm thấy mình cô độc trong vai trò CEO?

– Nhiều người vẫn nói làm lãnh đạo là đơn chiếc. Dù công việc của tôi phải tự ra quyết định, tự làm rất nhiều, tôi luôn tìm cách đẩy nhanh sự
dịch chuyển và nỗ lực làm mới mô hình kinh doanh đã từng thành công 20 năm của Prudential. Nhưng, tôi sẽ không làm tất cả những việc đó một mình.
Cô độc không phải là lựa chọn của tôi.

– Như vậy ông sẽ có ít thời kì cho phiên bản thân hơn và làm gì để thăng bằng lại stress công việc?

– Tôi chơi thể thao, kick-boxing. Tính đối kháng của môn này giúp mài giũa ý thức tranh đấu, phản xạ và sự tập trung. Mồ hôi sẽ rút cạn
năng lượng tiêu cực trong người, song song tạo khoảng trống để bơm những luồng sinh khí mới vào.

Tôi cũng thích nghe nhạc. Có một ban nhạc gần mấy chục năm nay nhưng mà tôi vẫn thích là U2. Nhạc của U2 luôn tràn đầy năng lượng thôi thúc, khát
khao cho cuộc sống và xã hội tốt đẹp hơn.

Điện ảnh và Quentin Tarantino cũng là ham mê của tôi. Đó là một đạo diễn kỳ lạ và sáng tạo ra những tác phẩm kỳ lạ. Tarantino luôn khe khắt
với mỗi góc quay, tự viết lời thoại nghiêm nhặt tới từng câu chữ để khơi gợi tiềm thức người xem. Ông quan niệm không bao giờ được nghĩ người theo dõi kém
hiểu biết hơn mình, vì chính ông cũng là người theo dõi.

Ở một góc độ nào đó, cách tiếp cận của tôi với nghề cũng tương tự. Tôi không coi bảo hiểm chỉ là món hàng để bán, nhưng mà là một vật phẩm được cân
nhắc kỹ lưỡng, tạo ra dựa trên cam kết và kỳ vọng của người mua với tương lai.

Tôi không bao giờ tự cho rằng mình hiểu nhu cầu của khách hàng hơn khách hàng.

– Điều gì là phức tạp nhất với ông kể từ khi trở thành CEO Prudential VN?

– Khác với những người tiền nhiệm tới từ nước khác, tôi tiếp nhận lượng thông tin rất nhiều từ viên chức và đối tác. Họ luôn có nhu cầu được
lắng tai và san sớt nhưng mà trước đây họ ngại vì rào cản tiếng nói. Trong máy của tôi còn hàng nghìn email và tin nhắn. Tôi đọc hết, nghe hết và không
lấy làm phiền vì điều đó. Tôi giữ tất cả tin nhắn và email để nhắc nhở mình phải làm tốt hơn. Điều đó cũng stress lắm, nhưng đó là stress tích
cực.

Nhiều người nghĩ làm CEO vất vả như vậy thì có yêu được công việc này không. Tôi lại nghĩ tình yêu cũng có năm bảy chặng, tình yêu của tôi với
Prudential đang ở chặng phức tạp nhất. Tôi đang dành nhiều thời kì nhất có thể cho nó. Qua thời đoạn thử thách này thì tình yêu mới nhẹ nhõm,
bền lâu.

– Ông làm thế nào để thay đổi tư duy của hàng ngũ?

– Cách thay đổi tư duy hàng ngũ nhanh nhất là thải hồi và tìm người mới thích hợp với định hướng. Nhưng tôi không chọn đoạn đường này. Tôi chú
trọng tập huấn, huấn luyện và thuyết phục hàng ngũ ngày nay chấp nhận thay đổi và dịch chuyển cùng tôi.

Sáu tháng vừa qua là cuộc chạy đua với thời kì, khi chúng tôi điều chỉnh lại mô hình kinh doanh và phương thức bán hàng của Prudential. Hiện
nay, chúng tôi phối hợp giữa các phương thức trực tuyến và trực tiếp để tiếp cận và giới thiệu giải pháp cho khách hàng, thay vì gần như hoàn toàn
trực tiếp trước đây.

Chúng tôi biến Prudential thành một phim trường, sinh sản hàng loạt phim ngắn để phục vụ hành vi mới của người tiêu sử dụng và tương trợ lực lượng
bán hàng. Mỗi phim ngắn kể lại câu chuyện rất đời thường, gần gụi với khách hàng và từ đó hy vọng nó sẽ giúp người xem hiểu rõ về vai trò và giá
trị của bảo hiểm nhân thọ.

– Trong quá trình dịch chuyển doanh nghiệp, có những giá trị nào nhưng mà ông sẽ không bao giờ thỏa hiệp?

– Tôi không thỏa hiệp với việc bán ẩu, bán sai, bán không đúng nhu cầu khách hàng. Dù sức ép tăng trưởng có cỡ nào, đạo đức kinh doanh
là thứ không thể tiến công đổi.

Một thương hiệu được định vị phong cách bằng tất cả các cụ thể nhỏ nhất cấu thành nên nó. vì thế, tôi hoàn toàn không chấp nhận bất kỳ một sự
vô kỷ luật, xuề xòa hay cẩu thả nào trong công việc, nó làm giảm đi chuẩn mực của mình.

Khi đơn vị tổ chức họp mặt toàn thể viên chức, tôi đã yêu cầu thay đổi nơi tổ chức từ trong phòng họp rập khuôn truyền thống ra nhà hát và rạp
chiếu phim, duyệt danh sách bài hát cũng như ban nhạc trình diễn tới cách sắp xếp vị trí khách ngồi nhằm đạt được hiệu quả cao nhất.

Tính kỷ luật của tôi thỉnh thoảng làm cho người ta sợ. Nhưng khi mọi bánh răng đều vận hành trơn tru, cỗ máy sẽ tự chạy. Đó là cách tôi tiếp cận và
xử lý công việc.

– Nhìn rộng hơn trên thị trường, ông nhận định gì về bức tranh chung của ngành?

– Đại dịch khiến nhận thức về việc bảo vệ sức khỏe tăng lên. Đó là một thời cơ của ngành. Tuy nhiên, thị trường năm vừa qua khá ồn ào. Sự ồn ào
bao hàm nhiều yếu tố, kể cả mô hình hoạt động lẫn chất lượng. Vô hình chung, nó khiến công chúng càng hiểu không đúng về giá trị của bảo hiểm
nhân thọ.

Tôi muốn khẳng định rằng thị trường còn nhiều tiềm năng và mỗi đơn vị có một chiến lược riêng để tiếp cận khách hàng. Tôi mong tất cả các nhà
bảo hiểm hợp tác bằng thiện chí, thống nhất để cùng tạo ra những thay đổi tích cực và đặt vấn đề tăng trưởng vững bền. Văn hóa của ngành cần sự
chung tay của tất cả.

– Ông kỳ vọng hình ảnh Prudential trong tương lai thế nào?

– Tôi muốn trong tương lai, Prudential sẽ trở thành Google của ngành bảo hiểm.

Chắc quý khách đã biết, từ “Google” bây giờ không chỉ thuần tuý là tên một doanh nghiệp nhưng mà đã trở thành một động từ, thay vì nói “tìm kiếm thông
tin” người ta “google thông tin”. Khát vọng của tôi là một ngày nào đó, thay vì hỏi mua vật phẩm bảo hiểm nhân thọ nào, người ta sẽ hỏi nhau “quý khách
đã mua Prudential chưa?”

Giá trị của niềm tin và tình yêu đối với Prudential là những điều cốt lõi nhưng mà chúng tôi giữ giàng. Tuy nhiên, hình ảnh thương hiệu sẽ được trẻ
hóa hơn nữa để gần gụi hơn với nhóm khách hàng trẻ.

– Còn điều gì ông mong muốn nhưng mà chưa làm được trong 6 tháng qua?

– Còn nhiều thứ tôi muốn thực hiện vì mới ở vị trí này được 6 tháng. Tôi mong muốn có một trường đại học chuyên dạy về bảo hiểm cũng như hỗ
trợ các trường đại học tại VN đưa bảo hiểm vào chương trình tập huấn chuyên sâu. quan yếu hơn, sau này khi nhìn lại, dự án về trường đại
học không chỉ là “mong muốn chưa làm được” nhưng mà sẽ là “di sản để người kế cận tiếp tục và phát triển”.

Khi đó, tôi thật sự không cô độc.

Nội dung: Minh Anh – xây dừng: Thái Hưng